Hành trình 13 năm của điều dưỡng trưởng Hà Thị Huyền Trang
Khoa Y học hạt nhân là một nơi khá đặc biệt trong bệnh viện. Những cánh cửa cách ly khép kín, những quy trình nghiêm ngặt về an toàn bức xạ khiến không phải ai cũng có thể nhìn thấy hết công việc diễn ra bên trong. Nhưng phía sau những cánh cửa ấy, suốt hơn 13 năm qua vẫn có một nữ điều dưỡng nhỏ bé, cao chỉ khoảng 1m50, lặng lẽ gắn bó với công việc của mình – chị Hà Thị Huyền Trang, Điều dưỡng trưởng Khoa Y học hạt nhân, Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng.
Hành trình của chị bắt đầu từ năm 2012, khi chị được tuyển dụng vào Bệnh viện Ung thư Đà Nẵng (nay là Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng). Là một điều dưỡng đa khoa vừa mới ra trường, khi được phân công về Khoa Y học hạt nhân, chị gần như bắt đầu từ con số không.
Những thiết bị y học hiện đại, những quy trình nghiêm ngặt liên quan đến an toàn bức xạ, những thuật ngữ chuyên ngành… tất cả đều rất mới mẻ. Nhưng thay vì e ngại, chị chọn cách học hỏi từng chút một.
Những ngày đầu, chị vừa làm vừa học. Từng quy trình, từng thao tác chuyên môn đều được chị ghi chép cẩn thận. Bất cứ khi nào có tài liệu chuyên ngành, chị đều mang về đọc thêm. Những buổi quan sát chuyên gia hướng dẫn vận hành thiết bị hay những chuyến học tập tại các cơ sở y tế lớn như Bệnh viện Đà Nẵng, Bệnh viện Chợ Rẫy đã giúp chị hiểu sâu hơn về lĩnh vực y học hạt nhân – một chuyên ngành đặc thù trong điều trị ung thư.

Từng bước một, từ sự bỡ ngỡ ban đầu, chị dần làm chủ công việc. Không chỉ nắm vững chuyên môn, chị còn học cách làm việc với sự cẩn trọng đặc biệt, bởi trong môi trường y học hạt nhân, mỗi thao tác đều cần sự chính xác và tuân thủ nghiêm ngặt các quy trình an toàn.
Sau nhiều năm gắn bó, chị Trang được tín nhiệm giao nhiệm vụ điều dưỡng trưởng của khoa. Với chị, vị trí này không chỉ là trách nhiệm quản lý mà còn là trách nhiệm với cả tập thể.
Chị thường trực tiếp tham gia cùng các điều dưỡng trong nhiều công việc hằng ngày. Không phải để kiểm tra hay giám sát, mà để hiểu rõ hơn những khó khăn thực tế của đồng nghiệp. Chị tin rằng khi người quản lý hiểu rõ công việc của nhân viên, việc tổ chức và cải tiến công việc sẽ trở nên hiệu quả hơn.
Từ sự quan sát đó, nhiều cải tiến nhỏ trong công việc đã được hình thành. Có những thay đổi tưởng chừng rất giản dị nhưng lại giúp công việc vận hành thuận lợi hơn, đồng thời đảm bảo an toàn cho cả nhân viên y tế và người bệnh. Với chị Trang, mỗi cải tiến không phải để ghi nhận thành tích cá nhân mà đơn giản chỉ là mong muốn công việc của cả khoa được tốt hơn từng ngày.
Thế nhưng, điều khiến đồng nghiệp và bệnh nhân nhớ đến chị nhiều nhất không chỉ là sự vững vàng trong chuyên môn, mà còn là cách chị ở bên người bệnh. Bởi trong điều trị bằng dược chất phóng xạ, bệnh nhân thường phải ở trong phòng cách ly trong một khoảng thời gian nhất định. Không được tiếp xúc gần với người thân, không có nhiều người trò chuyện, nhiều bệnh nhân dễ rơi vào trạng thái lo lắng hoặc khủng hoảng tâm lý. Chị Trang hiểu rất rõ điều đó. Chị chia sẻ rằng chuyên môn có thể học được qua sách vở và đào tạo, nhưng để ở bên bệnh nhân trong những thời điểm khó khăn thì cần nhiều hơn thế. Đó là sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và đôi khi chỉ đơn giản là dành thêm một chút thời gian để lắng nghe.
Có những bệnh nhân cần được giải thích lại quy trình điều trị nhiều lần. Có người lo lắng vì lần đầu phải điều trị trong phòng cách ly. Có người chỉ cần một lời động viên để cảm thấy yên tâm hơn. Trong những khoảnh khắc như vậy, người điều dưỡng không chỉ thực hiện kỹ thuật chuyên môn mà còn trở thành chỗ dựa tinh thần cho người bệnh.
Chị Trang nhớ có những bệnh nhân ban đầu rất căng thẳng khi phải ở trong phòng cách ly. Nhưng sau những lần trò chuyện, giải thích cặn kẽ và động viên, họ dần bình tĩnh hơn và hợp tác tốt hơn trong quá trình điều trị. Với chị, mỗi lần như vậy không chỉ là hoàn thành công việc mà còn là một niềm vui nhỏ trong nghề.

Trong hành trình nghề nghiệp của mình, chị cũng nhận được nhiều sự hướng dẫn và truyền cảm hứng từ các thế hệ lãnh đạo khoa. Những người đi trước đã giúp chị định hướng rõ ràng hơn trong chuyên môn và khuyến khích chị tham gia nghiên cứu khoa học.
Năm 2022, chị thực hiện đề tài nghiên cứu khoa học đầu tiên và được công nhận cấp cơ sở. Đến năm 2025, bài viết khoa học của chị được đăng trên tạp chí tại Hội nghị Điều dưỡng Ung thư toàn quốc – một dấu mốc đáng nhớ đối với một điều dưỡng trưởng luôn khiêm tốn nói rằng mình vẫn đang tiếp tục học hỏi.
Sau hơn một thập kỷ gắn bó với Khoa Y học hạt nhân, chị Trang vẫn giữ cho mình một suy nghĩ rất giản dị về nghề. Với chị, mỗi ngày làm việc là một cơ hội để gặp gỡ những con người mới, để lắng nghe những câu chuyện mới và để làm tốt hơn công việc của mình.
Khi kết thúc buổi trò chuyện, chị chia sẻ một điều khiến nhiều người lặng đi: “Ngày hôm nay gặp bệnh nhân, chưa chắc ngày mai còn có thể gặp lại. Vì vậy nếu mình tận tâm trong từng cuộc gặp gỡ, thì sau này sẽ không phải nói hai từ ‘giá như’.” Có lẽ chính suy nghĩ ấy đã giúp chị giữ được ngọn lửa nghề suốt hơn 13 năm qua. Một người phụ nữ nhỏ bé làm việc trong môi trường y học hạt nhân đặc thù, nhưng luôn mang theo một trái tim lớn dành cho người bệnh.
Hành trình của chị Hà Thị Huyền Trang không phải là câu chuyện của những điều quá lớn lao. Đó là câu chuyện của sự bền bỉ, của tinh thần học hỏi không ngừng và của một người điều dưỡng luôn đặt người bệnh ở vị trí trung tâm. Và đôi khi, trong bệnh viện, chính những con người lặng lẽ như thế lại là những người khiến nhiều bệnh nhân nhớ mãi.
MINH KHẢI – BÙI THỊ OANH
